Tổng thống Donald Trump vừa phát đi tín hiệu hạ nhiệt căng thẳng tại Trung Đông khi tuyên bố tạm dừng các hoạt động tấn công nhằm vào Iran trong vòng 14 ngày. Tuy nhiên, động thái này đi kèm một điều kiện cứng rắn: Tehran phải khôi phục hoàn toàn hoạt động lưu thông qua eo biển Hormuz – tuyến hàng hải chiến lược chiếm khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu.
Theo thông tin từ Nhà Trắng, quyết định được đưa ra sau nỗ lực trung gian của Pakistan, khi Washington được đề nghị kéo dài thời gian nhằm tạo “cửa sổ” cho các kênh ngoại giao tiếp tục vận hành. Trong bối cảnh căng thẳng leo thang những ngày gần đây, đây được xem là bước lùi chiến thuật hiếm hoi từ phía Mỹ.
Ông Trump cho biết Mỹ sẽ đình chỉ các đợt không kích và chiến dịch quân sự trong hai tuần nếu Iran chấp nhận điều kiện trên, đồng thời gọi đây là một “lệnh ngừng bắn hai chiều” – hàm ý cả hai bên cùng giảm nhiệt để tránh kịch bản xung đột mở rộng.
Chiến thuật trì hoãn hay đòn tâm lý?
Điểm đáng chú ý không nằm ở tuyên bố ngừng bắn, mà ở chính khoảng thời gian 14 ngày được đưa ra. Trong khi thị trường toàn cầu đang chờ đợi phản ứng từ Tehran, việc kéo dài thời gian đàm phán cho thấy Washington có thể đang theo đuổi một chiến thuật “giữ nhịp căng thẳng” thay vì giải quyết dứt điểm.
Trong lịch sử, các tuyên bố mang tính “tạm hoãn” như vậy thường đóng vai trò như công cụ điều hướng kỳ vọng thị trường – đặc biệt trong bối cảnh giá năng lượng và tài sản rủi ro đang biến động mạnh theo từng headline.
Nói cách khác, “delay 2 tuần” không chỉ là một bước đi ngoại giao, mà còn có thể là đòn tâm lý nhằm kiểm soát phản ứng của cả đối thủ lẫn thị trường tài chính.
Thị trường phản ứng: Dầu giảm sốc, tài sản rủi ro bật tăng
Ngay sau thông tin được công bố, thị trường ghi nhận phản ứng rõ rệt nhưng không đồng nhất giữa các nhóm tài sản.
Giá dầu thô – tài sản nhạy cảm nhất với rủi ro tại eo biển Hormuz – giảm mạnh từ vùng 114 USD xuống còn khoảng 96 USD/thùng chỉ trong vài giờ (theo hợp đồng CL trên Binance Futures). Diễn biến này phản ánh kỳ vọng nguồn cung sẽ không bị gián đoạn trong ngắn hạn.
Ở chiều ngược lại, các tài sản mang tính phòng thủ và đầu cơ đều bật tăng. Giá vàng tăng khoảng 3%, tiến sát mốc 4.800 USD, trong khi Bitcoin phục hồi lên vùng 72.700 USD – cho thấy dòng tiền đang quay trở lại với các tài sản thay thế khi rủi ro địa chính trị tạm thời được “định giá lại”.
Kịch bản nào tiếp theo?
Dù tín hiệu hạ nhiệt đã xuất hiện, thị trường vẫn đang ở trạng thái “chờ xác nhận”. Phản ứng thực tế từ Iran đối với điều kiện mở lại eo biển Hormuz sẽ là biến số quyết định xu hướng tiếp theo.
Nếu Tehran chấp thuận, áp lực giảm đối với giá dầu có thể tiếp tục kéo dài, trong khi tài sản rủi ro duy trì đà phục hồi. Ngược lại, nếu đàm phán thất bại, kịch bản đảo chiều hoàn toàn có thể xảy ra, với dầu bật tăng trở lại và dòng tiền quay về các tài sản trú ẩn.
Trong bối cảnh đó, tuyên bố của ông Trump nhiều khả năng chỉ là bước mở đầu cho một chuỗi biến động mới – nơi địa chính trị tiếp tục đóng vai trò chất xúc tác chính cho cả thị trường truyền thống lẫn tài sản số.